Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng
Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng.
Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông.
Đừng cười và đừng khóc
Đừng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy… kẻo lỡ thì
Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em? Chuyện trong thơ
Chẳng cần phải lí do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: Mình thừa
Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa
Bên chồng mà câm điếc
Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu
Tím ngực buồn rười rượi
Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em - đàn bà yếu đuối
…Muốn đời mình duyên lành
Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám
Mặc cho em váy hồng?
Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt
Nguồn: Nồng Nàn Phố, Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng, NXB Văn học, 2014







Đình làng ngày tết cách đây 30 năm
Cuộc sống thanh bình ở nông thôn miền Bắc năm 1987
Đây là dấu tích còn lại của ngôi nhà cổ của cụ Vũ Ngọc Kỳ
ẨM THỰC HUẾ LỌT TOP NGON NHẤT THẾ GIỚI 2025
Góc phố Phan Đình Phùng - một trong những nơi cảm nhận Hà Nội một cách trọn vẹn nhất
Còn người lớn trong nhà, là còn Tết
Bát Lục Tàu Xá: Bùi, Thơm, Ấm Cả Một Miền Ký Ức
Tại sao các cụ bảo “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”
Đăng nhập để bình luận: