Những cung đèo nguy hiểm nhất Việt Nam: đặc điểm địa hình và thời điểm nên tránh
Đèo là thứ khiến dân phượt mê mẩn, và cũng là thứ lấy đi nhiều người nhất. Phần lớn tai nạn trên đèo không đến từ tốc độ cao, mà đến từ việc người lái không biết trước mình sắp gặp gì sau khúc cua. Bài này liệt kê những cung đèo đòi hỏi sự cẩn trọng nhất ở Việt Nam, kèm đặc điểm địa hình và thời điểm nên tránh.
Vì sao đèo Việt Nam nguy hiểm theo cách rất riêng
Khác với đường đèo ở nhiều nước, đèo Việt Nam có ba đặc điểm cộng dồn: mặt đường hẹp và thường không có rào chắn liên tục, sương mù dày đặc theo mùa, và nền địa chất dễ sạt lở sau mưa. Thêm vào đó là xe tải, xe khách chạy cùng tuyến với xe máy trên phần đường không phân làn.
Điều này có nghĩa: kỹ năng lái tốt là điều kiện cần, nhưng chưa đủ. Việc đọc trước địa hình và chọn đúng khung giờ quan trọng không kém.
Nhóm đèo Tây Bắc
Ô Quy Hồ (Lai Châu – Lào Cai)
Dài khoảng 50 km, là đèo dài nhất Việt Nam, nối Sa Pa với Tam Đường. Đoạn nguy hiểm nhất nằm ở phía Lai Châu, nơi vực sâu nằm ngay sát mép đường và nhiều khúc cua bị che khuất tầm nhìn hoàn toàn.
Vấn đề lớn nhất ở đây là sương. Từ tháng 11 đến tháng 3, sương có thể xuống dày tới mức không nhìn thấy đầu xe mình. Sương thường đặc nhất vào sáng sớm và từ khoảng 4 giờ chiều trở đi. Khung giờ an toàn nhất là từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều.
Khau Phạ (Yên Bái)
Nổi tiếng với ruộng bậc thang Mù Cang Chải nên rất đông vào mùa lúa chín tháng 9 – 10. Chính sự đông đúc đó là rủi ro: nhiều người dừng xe đột ngột giữa đường để chụp ảnh, xe phía sau không kịp phản ứng.
Mặt đường nhiều đoạn xuống cấp, có ổ gà nằm ngay trong khúc cua. Nếu đi mùa cao điểm, hãy chấp nhận đi chậm và luôn giả định rằng có người đang đứng chụp ảnh sau khúc cua kế tiếp.
Pha Đin (Sơn La – Điện Biên)
Đèo cũ dốc và cua gắt hơn đèo mới rất nhiều. Nhiều người đi theo bản đồ mà không để ý mình đang được dẫn vào tuyến cũ. Trước khi đi, hãy xác định rõ mình muốn đi tuyến nào.
Mã Pí Lèng (Hà Giang)
Đường Hạnh Phúc trên vách đá, một bên là núi một bên là sông Nho Quế. Đoạn đường hẹp, nhiều chỗ chỉ vừa hai xe tránh nhau. Rủi ro chính không phải tốc độ mà là đá rơi từ vách núi, đặc biệt sau những ngày mưa.
Nhóm đèo miền Trung
Hải Vân (Thừa Thiên Huế – Đà Nẵng)
Từ khi có hầm, lượng xe tải trên đèo đã giảm, nhưng đèo vẫn đông xe máy và xe du lịch. Điểm cần lưu ý là gió tạt ngang rất mạnh ở các đoạn trống, đủ để làm lệch tay lái xe máy chở nặng. Mưa ở Hải Vân cũng đến rất nhanh và bất ngờ.
Khánh Lê (Nha Trang – Đà Lạt)
Còn gọi là đèo Omega hoặc đèo Bidoup, dài hơn 30 km với độ dốc lớn kéo dài liên tục. Đây là cung đèo khiến phanh xe làm việc nặng nhất trong các đèo phổ biến. Nhiều trường hợp mất phanh xảy ra do rà phanh liên tục khi đổ đèo thay vì dùng số thấp để hãm.
Đoạn giữa đèo gần như không có sóng điện thoại và không có hàng quán. Nếu hỏng xe ở đó, bạn sẽ phải chờ rất lâu.
Lò Xo (Kon Tum – Quảng Nam)
Nằm trên đường Hồ Chí Minh, là đèo có tiếng là nguy hiểm với xe khách và xe tải vì dốc dài, cua liên tục và ít điểm dừng khẩn cấp. Xe máy đi trên tuyến này cần đặc biệt cảnh giác với xe lớn đổ đèo phía sau.
Nhóm đèo Tây Nguyên và Nam Trung Bộ
Ngoạn Mục (Ninh Thuận – Lâm Đồng)
Cảnh đẹp nhưng cua tay áo liên tiếp và độ dốc lớn. Buổi chiều muộn hay có sương từ phía Đà Lạt tràn xuống.
Quốc lộ 28 đoạn Krông Nô – Đăk Glong
Cung đường ít người biết, mặt đường xấu nhiều đoạn, dân cư thưa. Ưu điểm là vắng, nhược điểm là nếu có sự cố thì rất khó tìm người giúp.
Nguyên tắc chung khi đổ đèo
- Xuống dốc bằng số, không bằng phanh. Về số thấp để động cơ hãm xe. Rà phanh liên tục làm má phanh nóng và mất tác dụng đúng lúc cần nhất.
- Không cắt cua. Luôn giả định có xe ngược chiều đang lấn sang phần đường của bạn.
- Bấm còi trước khúc cua khuất. Đây là thói quen của tài xế đường dài và nó cứu người thật.
- Không đi đèo khi trời tối. Đèn xe máy không đủ soi hết bán kính cua, và sương ban đêm phản chiếu ánh đèn làm giảm tầm nhìn thêm.
- Kiểm tra phanh trước mỗi cung đèo dài. Bóp thử cả phanh trước và sau khi xe còn đang ở chân đèo.
- Sau mưa lớn, hoãn lại. Sạt lở thường xảy ra trong vòng 24 đến 48 giờ sau mưa, không phải ngay lúc mưa.
Chuẩn bị trước khi đi
Mang theo áo mưa bộ thay vì áo mưa cánh dơi vì áo cánh dơi dễ bị gió cuốn vào bánh xe. Đổ đầy xăng ở chân đèo vì trên đèo hiếm có cây xăng. Báo cho người nhà biết lịch trình và giờ dự kiến tới nơi.
Nếu đi nhóm, thống nhất trước điểm dừng chờ nhau. Đừng để tình trạng người đi nhanh mất hút còn người đi chậm không biết đường.
Lời cuối
Danh sách trên không nhằm làm ai sợ mà để chuẩn bị. Đèo đẹp nhất khi bạn đi qua nó một cách bình an và còn muốn quay lại lần nữa.
Nếu bạn từng đi những cung này và biết thêm đoạn nào đang sạt lở, đang sửa chữa hay có điểm mù nguy hiểm, hãy chia sẻ lại trong mục Kinh nghiệm - Chia sẻ của diễn đàn. Thông tin thực tế từ người vừa đi qua luôn có giá trị hơn mọi bài viết tổng hợp.




Bờ biển Nhật Lệ Quảng Bình – Vẻ đẹp bình yên khiến ai cũng muốn quay trở lại
Chùa Hương: kinh nghiệm đi lễ mùa hội và cách đi ngoài mùa cho yên tĩnh
Yên Tử: hành trình lên non thiêng, nên đi bộ hay đi cáp treo?
Quốc lộ 28, đoạn qua Krông Nô, Đăk Glong
Đăng nhập để bình luận: / Sign in to comment: