ALL IN LOVE - Tác giả: Cố Tây Tước Chương 4: Mây Vu sơn khó có mây hơn

Ngày đăng: 25/12/2012
Nhìn Từ Vi Vũ lịch sự nghiêm túc thế thôi, thực ra anh gian lắm, không những gian trá mà còn gian ác.

Ở ngoài giơ tay nhấc chân đậm chất lạnh lùng, nhưng về đến nhà là bắt đầu hát: “Đừng hỏi tôi đến từ đâu? (hạ xuống thanh bậc thứ 4) Cô nương của tôi đang động phòng, vì sao giữ chàng, giữ chàng lại động phòng, giữ ~ chàng~[1] .”

( [1] Vi Vũ đổi lời từ bài Cây Ô Liu - Nhạc: Lý Thái Tường, Từ: Tam Mao, Hát: Tề Dự

Nguyên là:

“Đừng hỏi tôi đến từ đâu

Quê tôi ở phương xa

Vì sao lưu lạc

Lưu lạc phương xa, lưu lạc.”

Ở đây, Vi Vũ thay từ ngã đích cố hương (quê tôi) bằng ngã đích cô nương (cô nương của tôi), từ viễn phương (phương xa) bằng viên phòng (động phòng), từ lưu lãng (lưu lạc) thay bằng lưu lang (giữ chàng).

#20

Có một hôm bạn thân tôi gọi đến than thở: “Tao vẫn còn là gái trinh, là thiếu nữ còn tem sắp ba mươi tuổi đầu rồi đấy, trời ơi! Muốn tìm một thằng đàn ông để dâng quách cái lần đầu tiên này đi cho xong cũng không có!”

Tôi lau mồ hôi, an ủi: “Vét bồ thương kẻ ăn đong[2], tao cũng còn nguyên đai nguyên kiện đây này.”

( [2] Nguyên văn Đồng bệnh tương liên : thông cảm những người cùng cảnh ngộ.)

Đúng lúc ấy, Từ Vi Vũ vừa tắm xong, đang lò dò ra ngoài, nghe tôi nói thế lập tức ngẩn ngơ tại chỗ rồi làm bộ thẹn thùng, “Anh đã sẵn sàng.”

Tôi...

#21

Có lần nói chuyện với bạn bè, nhắc đến vấn đề “tầm quan trọng về sự hài hoà của ‘chuyện ấy’ trong đời sống vợ chồng và những người yêu nhau”, bất giác tôi nhớ đến ai đó, lòng thông cảm trào dâng thúc đẩy tôi nhắn cho Từ thiếu một tin: “Tối nay chúng ta có cần... không?”

Từ Vi Vũ nhắn lại: “Cần gì cơ?”

Tôi rất xấu hổ nhưng vẫn trả lời: “Động phòng.”

Một giây sau Từ Vi Vũ gọi thẳng điện thoại đến, nói chuyện rất máy móc, chắc đang có đồng nghiệp trong văn phòng: “Tôi không có ý kiến, hạng mục công việc cụ thể tối nay chúng ta sẽ nói tiếp, hi vọng quý khách hàng... giữ lời.”

Cuối cùng hôm đó kinh nguyệt của tôi đến sớm.

Khi về nhà, biểu cảm của Từ Vi Vũ rất đa dạng, từ mặt mũi đỏ bừng sang trắng bệch hãi hùng rồi uất ức tủi thân và cuối cùng là cô đơn lạc lõng, anh chốt lại một câu: “Lăng trì xử tử cũng không đến mức này.”

Rồi mau mau chóng chóng chạy vào phòng tắm đổ nước đầy túi chườm ấm cho tôi, xong xuôi lại tí tởn vào bếp pha trà hồng đường.

#22

Mỗi ngày của tôi, ngoài đi học, là làm thêm, viết lách hoặc vẽ vời nên cũng có thể coi như tương đối bận rộn; mỗi ngày của Từ Vi Vũ ngoài đi làm là nhắn tin hỏi tôi đang làm gì - ở đâu - đi ăn cơm cùng anh không - có cần đón không, nên có vẻ khá buồn tẻ.

Tôi cứ lo Vi Vũ sẽ thất nghiệp, trong khi đó anh lại như mặt trời giữa trưa, còn tôi mới là người thường xuyên phải đổi việc làm thêm vì mỗi học kỳ lại thay thời khoá biểu một lần.

Một hôm, anh cầm thời khoá biểu, kéo tay tôi, e lệ thẹn thùng hỏi: “My darling, bao giờ em mới xếp một tiết thực hành Từ Vi Vũ?”

Tôi... bình tĩnh trả lời: “Hiện tại còn chưa có ý định thêm khoá học này.”

Ai đó bắt đầu PR nhiệt tình: “Chỉ cần có anh là 100% em qua môn, không những thế còn hoàn toàn được miễn học phí! Ngoài ra trong suốt thời gian học tập sẽ được anh tự hướng dẫn, không hiểu dạy lại, vẫn không hiểu thì tiếp tục dạy lại, đến khi hiểu mới thôi, đảm bảo quý khách sẽ hài lòng!”

Đôi khi nghĩ lại... thực sự công tử thanh nhã trong huyền thoại này quá lưu manh.

#23

Gần đây Từ Vi Vũ mua rất nhiều dụng cụ cắm trại, lều trại, túi ngủ,... trong thầm lặng. Một ngày nọ, chắc là đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, Vi Vũ đẩy cửa phòng sách đắm đuối đưa tình hỏi tôi: “Thanh Khê, bao giờ em mới được nghỉ phép?”

Tôi trả lời: “Trong thời gian tới thì không có.”

Từ Vi Vũ nghe xong, ủ dột về phòng.

Tối ấy, anh ôm tôi, chỉ lên trần nhà nói: “Nhìn kìa, sao.”

“...”

Hôm sau cả hai đi cắm trại.

#24

Dạo gần đây Từ Vi Vũ rất bận, nghe đâu còn sắp đi công tác phía Bắc, ngày ngày buồn bã chán chường: “Nghĩ đến phải lên máy bay là đã thấy xa em một vạn tám nghìn dặm, giống như quay về ngày xưa ấy, tưởng tượng thôi đã thấy khó chịu rồi.” Sau đó nói tiếp, “Thanh Khê, em an ủi anh đi.”

Tôi nói: “Lại đây, người ta sờ một tí.”

Từ Vi Vũ sửng sốt, tai đỏ bừng, quăng một câu: “Đồ bỉ ổi!”

Tôi...

#25

Từ thiếu đi phía Bắc công tác, trước khi lên máy bay nhắn tin cho tôi: “Anh đang vào cửa an ninh đấy.” Lên máy bay nhắn tiếp: “Anh phải tắt điện thoại rồi.” Hai tiếng sau máy tôi có tin nhắn đến: “Anh xuống máy bay đây!” Một tiếng nữa điện thoại lại rung: “Đã đến khách sạn.” Lúc ăn cơm tối, nhận được: “Anh ở khách sạn xx phòng xx.” Tôi đang gà gật sau khi xem xong hai bộ phim, anh nhắn: “Thanh Khê, anh không ngủ được thì YY em có được không?”

“...”

#26

Hôm sau đang lướt web, tôi tình cờ đọc được đoạn truyện kinh điển trong tiểu thuyết Quỳnh Dao được đăng lại trên một diễn đàn.

Khi đọc: “Ngày đầu tiên Thư Hoàn đi, nhớ anh.”

“Ngày thứ hai Thư Hoàn đi, nhớ anh nhớ anh.”

“Ngày thứ ba Thư Hoàn đi, nhớ anh nhớ anh nhớ anh.”

Tôi thấy rất thú vị nên kể cho Từ Vi Vũ.

Ai đó trả lời rất nhanh, “Em xem bạn gái người ta rồi nhìn lại chính mình đi!!”

Sau đó bắt đầu thao thao bất tuyệt so sánh, “Ngày đầu tiên anh đi, gửi tin nhắn cho em, em nhắn lại: Đang ăn cơm, có gì tối gặp sau. Ngày thứ hai anh đi, gọi điện cho em, em trả lời: Đang đi chơi với bạn, phải lái xe, tít... tít... tít... Ngày thứ ba anh đi, nói với em: Ngày kia anh về rồi. Em đáp: Ô? Nhanh thế à?”

Kết lại bằng một câu: “Tôi phải sống thế nào đây!”

Tôi... vì trước khi đi, anh cứ lượn qua lượn lại trong nhà, lẩm bẩm, lần này nhất định phải đi hai tuần, những hai tuần!

#27

Đi công tác về, câu đầu tiên anh nói với tôi là: “Đã ra biển, sông hồ coi nhẹ/ Mây Vu sơn khó có mây hơn[3].”

“...”

( [3] Trích hai câu trong bài “Ly Tứ“ - Nguyên Chẩn, bản dịch của Nguyễn Minh:

Đã ra biển, sông hồ coi nhẹ

Mây Vu sơn khó có mây hơn

Gặp giai nhân, ngó như không

Phần đang tu tỉnh, phần lòng thờ em )

Đăng nhập để bình luận:


Bài liên quan