ALL IN LOVE - Tác giả: Cố Tây Tước Chương 22: Những người họ hàng đáng yêu

Ngày đăng: 24/06/2016 - 09:58

Anh họ Từ Vi Vũ là sinh viên trường Bắc Đại, nghe nói từ cấp 3 đã được cử đi học, nhân vật “trâu bò” số một. Về sau, lần đầu gặp ông anh họ này, anh ấy nói với tôi: “Em gái, có đối tượng không giới thiệu cho anh với?” Tôi tò mò hỏi Từ Vi Vũ: “Anh họ anh cao ráo đẹp trai như thế mà chưa có người yêu à?”

Từ Vi Vũ nói: “Anh ta Ngũ Hành thiếu đức[1] .”

( [1] Anh họ là Từ Khuyết Đức.)

“...”

#155

Sau này, khi thân thiết hơn, có lần đến nhà chơi, tôi nghe thấy anh nói chuyện với Từ Vi Vũ: “Anh em phải giúp nhau tí chứ, bảo mày đi xem người hộ anh tí thôi chứ có bắt mày ngoại tình đâu mà lo.”

Vi Vũ: “Nói rồi, đây không rảnh.”

“Là vợ chú bảo chú đi với anh đấy, em dâu dặn mày đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt .”

“Vợ em? Sao anh không nói sớm! Đi.”

“...”

Tôi chỉ đề nghị, hay là để Từ Vi Vũ làm quân sư cho anh thử xem, chứ có nói gì liên quan đến Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt đâu?

Khi bọn họ về nhà, Vi Vũ ở dưới đỗ xe, anh họ lên trước nói: “Em dâu ơi, xin lỗi nhé, hôm nay mượn uy của em sai chồng em lái xe, mời cơm, và mua ít hoa quả cho cô gái kia... cuối cùng cô ta thích nó luôn!”

Tôi không biết nói gì, “Rồi?”

Anh họ: “Tất nhiên anh không thể để xảy ra chuyện này, không hề do dự hy sinh bản thân, nói, thật ra anh và chồng em mới là một đôi.”

Giờ thì tôi hoàn toàn câm nín.

Vừa lúc ấy Từ Vi Vũ đi lên, người chưa thấy đâu đã thấy tiếng: “Từ Khuyết Đức, hỏng hết cả thanh danh của ông, ông đây thiến mày!”

Sau đó chàng sinh viên giỏi giang nhảy lên nhảy xuống, chạy khắp phòng hô cứu mạng!

#156

Đi sắm Tết với Từ Vi Vũ và ông anh họ Bắc Đại.

Vi Vũ lái xe, đường tấp nập người, anh họ ngồi bên lải nhải: “Vượt qua cái xe kia! Nhanh, sắp đến đèn đỏ rồi, đi bằng tốc độ ánh sáng mau!”

Vi Vũ vui vẻ nói với tôi: “Em thấy chưa, so với anh ta thì anh văn minh hơn nhiều, nhỉ?”

Anh họ: “Văn văn cái gì, mày đi như bò ấy, tý về anh lái.”

Vi Vũ: “Em không có ý kiến, anh hỏi vợ em ấy.”

“Em cũng không có ý kiến, điều kiện tiên quyết là nếu bị phạt, hai người tự xử lý.”

Anh họ giỏi giang trả lời: “No vấn đề!”

Đường về, anh họ lái, dọc đường đi chỉ nghe thấy tiếng hét của Vi Vũ: “Vượt qua cái xe kia! Nhanh, sắp đến đèn đỏ rồi, đi bằng tốc độ ánh sáng mau!”

Hai con người này chỉ được cái mồm to y như nhau.

#157

Con trai của chị gái của anh họ của Từ Vi Vũ, vừa tròn bốn tuổi. Cậu bé đặc biệt yêu... điện thoại của Vi Vũ, căn bản vì điện thoại anh lắm trò chơi. Một kỳ nghỉ, anh họ Bắc Đại nhét thằng bé vào nhà chúng tôi rồi “đánh lẻ”.

Trưa, tôi và Vi Vũ dẫn thằng bé đi ăn cơm, trong nhà hàng đông nghịt người, thằng bé kéo quần Từ Vi Vũ nói to: “Chú chú, cháu muốn chơi chim nhỏ của chú, nó đâu rồi!”

Cả nhà hàng im ắng lạ.

Vi Vũ đầu đầy vạch đen, rút điện thoại trong túi ra rồi nghiêm trang nói to hơn: “Cháu thích chơi game Angry Bird trên điện thoại chú đúng không? Đây cho cháu chơi!”

Rồi thằng bé cầm điện thoại, chơi “Angry Bird” rất vui vẻ.

Về đến nhà, Vi Vũ la ó: “Anh muốn xoá cái trò chết dẫm này!”

#158

Làm bài tập ngữ văn cùng một cô em họ thường tạo áp lực rất lớn. Tắc ở một bài viết theo ví dụ, tôi đang vắt óc suy nghĩ thì con bé lanh chanh: “Chị, chị, em biết làm bài này, để em làm cho.”

Vi Vũ vừa vào phòng nghe vậy liền bắt đầu chế giễu, “Phí công mấy năm làm học sinh chuyên văn quá đấy. Sang một bên đi anh làm cho xem.”

Và một tay anh chống mép bàn, cúi đầu nghiên cứu chừng 5 phút rồi ngẩng lên biện hộ: “Hơi khó một tí... khụ, anh học tự nhiên cơ mà.”

Cuối cùng em gái chốt lại: “Anh chị đều ngốc hết!”

“...”

Vi Vũ: “Xuỳ, anh đã kể cho em suýt chút nữa thì anh là trạng nguyên lớp lý chưa.”

Em gái: “Trạng nguyên là cái gì?”

Vi Vũ: “Dân trâu bò.”

Em gái làm bộ sợ hãi: “Ngưu Ma vương?”

Vi Vũ: “Không phải, thực ra là Tôn Ngộ Không.”

Em gái: “Oa, anh Vi Vũ là Tôn Ngộ Không, thế gậy Kim Cô của anh đâu?”

Vi Vũ: “Nấu chảy ra bán để mua nhà làm đám cưới.”

Em gái che miệng cười trộm, “Em ứ tin, biết thừa anh nói dối rồi nhé. Tôn Ngộ Không, Ngưu Ma vương chỉ có trên TV thôi, cả Trư Bát Giới nữa, là giả hết.”

Tôi thương cảm nhìn Từ Vi Vũ, “10x bây giờ, kể cả thế vận hội Olimpic Bắc Kinh năm 08 hay đảo Điếu Ngư, cái gì chúng nó cũng biết hết. Thôi, tắm rửa rồi ngủ sớm đi.

Vi Vũ tuôn trào hai hàng lệ chạy đi.

#159

Cô em gái này, chắc xem nhiều phim chiến tranh trên TV quá, có hôm đến nhà tôi chơi còn mang cả một lá cờ nho nhỏ cắm trên đũa, vừa vào nhà đã hô to: “*** giặc ngoại xâm!”

Vi Vũ đứng đấy phối hợp: “Anh là giặc ngoại xâm á? Đừng, tôi bị oan! Tổ chức phải tin tôi!”

Em gái bình thản nhìn người đang diễn kịch với nó, chê bai: “Anh Vi Vũ, anh trẻ con thế.”

Vi Vũ: “...”

Về sau, em gái kiên quyết yêu cầu tôi phải tham gia vào trung đoàn của nó, nó là đội trưởng, tôi là người cầm cờ, mỗi khi tiếng kèn vang lên, tôi phải chạy đầu tiên.

Tôi giải trình: “Chị chạy chậm lắm, được một lúc thể nào cũng bị vượt qua cho xem.”

Vì thế em gái miễn cưỡng tìm Vi Vũ, anh nghiêm nghị nói: “Anh làm người vẫy cờ cho em thì chẳng khác nào dao trâu mổ gà cả, tổ chức, tôi yêu cầu đưa xe tăng chủ chiến loại ZTZ-99 vào sử dụng, nó trang bị ba kiểu đạn, lần lượt là đạn xuyên thép đuôi cánh tách vỏ ổn định, đạn phá giáp và lựu đạn. Vận tốc ban đầu của đạn xuyên thép đuôi cánh tách vỏ ổn định là 1760m/s, cự ly bắn 2300m, đối với xuyên giáp bọc thép cùng chất có độ dày 600 mm trở lên, vận tốc ban đầu của đạn phá giáp là 1000m/s...”

Em gái: “Đồng chí Vi Vũ, yêu cầu đồng chí nghiêm túc hơn được không?”

Vi Vũ: “...”

Cuối cùng Từ Vi Vũ giương cao cờ xung phong đứng đằng kia.

#160

Em họ rất quý cậu em trai tôi, cứ thấy em trai ở nhà là phải dính lấy bằng được, cứ anh ơi dài anh ơi ngắn. Tuy em trai rất “chảnh” nhưng nói chung là vẫn quan tâm đầy đủ.

Quan hệ của hai đứa tốt đến mức nào á?

Vừa vào nhà, em họ: “Lão Cố, anh ở đâu thế?”

Em trai: “Ô, lão Vương nhà ta đến rồi đấy à!” Em gái họ Vương. Rồi hai người tay nắm tay, xem TV thôi xem TV, ăn vặt nào ăn vặt, mình chơi game đi thôi mình ngồi cạnh cổ vũ.

Vi Vũ đến đón tôi, thấy thế mới nói: “Em gái Tử, chơi game thì chơi game còn dạy hư bạn nhỏ như thế à, đạo đức của em chết đâu rồi?”

Em trai mặc kệ, tiếp tục chơi game.

Vi Vũ đứng tựa vào cửa phòng sách, vẫy vẫy em họ, “Nào, cô bé xinh xắn lại đây.”

Bình thường em họ cũng thích chơi với Từ Vi Vũ đang khó xử thì nghe thấy em trai mắng: “Anh đừng đứng ở cửa được không? Ngứa mắt chết đi được!”

Vi Vũ thấy em trai chuyển sự chú ý sang đây, bắt đầu “chiến”.

Khi về tôi nói với ai đó: “Có câu này em giữ trong lòng lâu rồi, thực ra giữa hai người mới gọi là tình yêu chân chính phải không?” Kiểu mỗi lần bị lơ đi nhất định phải liều mạng chứng minh cảm giác tồn tại.

Cứ tưởng rằng lần này tôi là người kết thúc đề tài một cách hoàn hảo.

Ai ngờ Từ Vi Vũ đăm chiêu nhìn cửa sổ, buồn bã nói: “Đúng vậy... Nhưng, khi muốn quay đầu lại thì đã muộn rồi...”


Bài liên quan


Về tác giả
Tác giả : vĩ thanh
Trang cá nhân: Tớ Vẫn Là Thanh
Gửi tin nhắn