Cho tôi xin một vé đi Quất Lâm (P1)

Ngày đăng: 25/03/2015 - 13:49

Xin tự giới thiệu, mình là phóng viên của Tạp chí Lẩu xoài xanh chấm ớt. Mình đi làm không phải vì tiền, bởi vì nhà vợ mình giàu lắm, thích tiêu gì cứ xin vợ, lúc vợ hết thì bảo vợ về xin ông bà già vợ. Cuộc sống của mình sung túc, đầy đủ, nhàn nhã và thanh thản lắm, mỗi tội hơi nhục tí. Nói thật nhé, nhục thế chứ nhục nữa mình vẫn chịu được, chứ đi viết bài vất vả, lăn lộn vào mấy chỗ nguy hiểm để săn tin, săn bài rồi cuối cùng nhận mấy đồng nhuận bút còm cõi, mình không chịu nổi.

Nói chả đâu xa, thằng phóng viên của tạp chí mình đấy thôi, mới về, còn trẻ nên hăng săn tin, săn ảnh lắm. Hôm ấy nó đang làm cái phóng sự về tệ nạn tiêm chích ma túy, nó lén lút đi theo bọn nghiện về tận hang ổ của chúng nó. Đang cúi khom khom định chụp ảnh thì có thằng nghiện đằng sau nó cầm cái kim tiêm cắm phập phát vào đít. Cái kim thằng đó vừa chích xong còn dính máu. Rồi chúng nó hò nhau cướp máy ảnh, cướp ví, điện thoại, rồi mua dầu ăn về thông ass luôn. Giờ thằng phóng viên đó đang bị SIDA hay AIDS gì đó, giai đoạn cuối rồi, mụn nhọt đầy người.

Mà nói thật, cái nghiệp phóng viên này ngày xưa cũng không phải do mình chọn mà tất cả đều do ông bà già ép mình. Còn nhớ, hồi ấy, sau khi chật vật tốt nghiệp cấp 3 với số điểm vừa đủ (mình thi 6 môn được 15 điểm cộng với 15 điểm ông già đút tiền xin cho là vừa đỗ), ông già mới gọi mình lại và hỏi:

- Đấy, tao nuôi mày từ bé đến giờ, cho ăn học đàng hoàng, giờ tốt nghiệp rồi mày tính sao? Mày có kế hoạch gì cho tương lai?

- Dạ, con định đi phượt Đồ Sơn khoảng 1 tuần, sau đó về sẽ đi nghỉ mát ở Quất Lâm khoảng 1 tháng.

- Đậu má mày chứ, ý tao hỏi là mày định thi đại học gì? Định chọn nghề gì?

- Bố ơi, con thi tốt nghiệp còn thiếu mười mấy điểm, bố nghĩ con thi đại học được sao?

- Ừ, mày nói tao thấy cũng phải. Nhưng, không học thì sau này chỉ có nghề chổng mông cho nó đâm cọc vào thôi con ạ. Phải học thì đời mới bớt nhọc. Đi, đi theo tao, đi mau.

- Đi đâu bố?

- Cứ đi rồi biết.

Thế rồi bố đưa tôi đến nhà một thầy chuyên về tướng pháp, nhân tướng học, dâm thủy học, à nhầm, phong thủy học. Nghe bố nói thì ông thầy này nhìn người sẽ đoán được vận, sẽ biết người đó hợp với cái gì, nên làm nghề gì, nên học cái gì.
Lúc ông già đưa tôi vào gặp thầy, vừa nhìn thấy tôi, thầy đã trợn mắt rồi chắp tay niệm phật.

- Ôi, thiện tai, thiện tai, thí chủ có cậu con trai như thế này đúng là bách nhục, bách nhục.

- Dạ, sao thầy lại nói thế ạ? – Bố tôi hỏi với giọng lo lắng.

- Nhìn mặt tiểu tử này thì thấy đây là kẻ học hành thì hời hợt, ham đi phượt, ham phò ***, thích lừa tình, lừa tiền con gái nhà lành. Ôi, tội lỗi, tội lỗi.

- Dạ, vậy giờ phải sao hả thầy? Con định cho nó đi thi đại học, nhưng chưa biết ngành nào phù hợp, thầy có thể chỉ giúp được không ạ?

- Đậu má, thí chủ đùa thầy đấy à? Có chịu học hành éo gì đâu mà đòi thi đại học. Thiện tai, thiện tai.

- Thi cử thì không quan trọng, con sẽ chạy tiền, thầy cứ cho con một ngành nào phù hợp với mệnh, với số của cháu nó ạ.

- Thế thì cho nó thi vào trường Nông nghiệp, khoa chăn rau đi.

- Ngành đó có hót không thầy? Ra trường có dễ xin việc không?

- Hót, thí chủ không thấy bây giờ nông dân nhiều nhan nhản ra à? Đâu đâu cũng thấy nông dân. Nhưng có điều...

- Dạ sao hả thầy?

- Với tiểu tử này, phải để cho tự lực thi cử, chứ nếu thí chủ cứ xin xỏ với đút lót tiền chạy điểm thì tiểu tử này không bao giờ khá được.

- Ý thầy là con cứ để tự nó thi ạ? Thế thì sao nó đỗ đại học được. Hay con cho nó thi cao đẳng, trung cấp được không thầy?

- A di đà phật, cao đẳng, trung cấp vẫn quá sức với tiểu tử này, không thi được đâu.

- Vậy là hết cách hả thầy?

- Còn, cách cuối cùng.

- Là gì ạ?

- Cho đi du học.

- Sao lại thế hả thầy?

- Thì thí chủ thấy đó, mấy nhà giàu có con học dốt quá, trong nước không đào tạo nổi họ đều gửi ra nước ngoài du học. Trình độ giáo dục Việt Nam còn yếu kém, không đào tạo nổi những học sinh có chỉ số ngu quá cao, nên phải gửi ra nước ngoài, những nước có nền giáo dục hiện đại, tiên tiến.

Được lời thầy, ông già tôi sáng mắt ra và tức tốc bắt tôi đi du học. Rồi sau đó ông xin cho tôi vào làm phóng viên của Tạp chí Lẩu xoài xanh chấm ớt như hiện nay. Để rồi giờ cuộc đời tôi đi làm như đi chơi thế này.

Sáng hôm ấy, đang ngồi đánh cờ với mấy bác xe ôm thì có điện thoại của tổng biên tập gọi:

- Alo, anh gọi em ạ!

- Cậu đang ở đâu đấy?

- Dạ, em đang ở bệnh viện phụ sản.

- Sao? Ai bị làm sao mà phải đi phụ sản?

- Dạ, bà ngoại em ạ.

- Bà bị sao?

- Dạ, thoái hóa đốt sống đít anh ạ.

- Sao mà bị cái bệnh đó?

- Chắc tại xay lúa nhiều.

- Thế à, tiếc quá, đang định cử cậu đi làm bài phóng sự thực tế về tệ nạn mại dâm ở Quất Lâm mà cậu lại bận. Thôi, để tôi cử người khác vậy. Cậu cứ ở viện chăm sóc bà ngoại nhé.

- Dạ, từ từ đã anh, anh vừa nói gì ạ? Đi công tác Quất Lâm ạ?

- Ừ đúng, dạo này vấn đề mại dâm ở đó đang nóng bỏng, nên tạp chí ta cần một phóng sự thực tế về chủ đề đó để câu khách.

- Dạ, nếu vì sự phát triển của tạp chí thì em sẽ cố gắng thu xếp đi ngay ạ. Cái nghề của mình đôi khi phải hi sinh hạnh phúc của bản thân và gia đình để mang đến cho độc giả những thông tin nóng và chính xác nhất, bất chấp hiểm nguy anh ạ.

- Nhưng còn bà ngoại thì sao?

- Dạ không sao ạ. Bác sĩ tiêm rồi, bảo là chỉ cần nằm liệt giường từ giờ đến lúc chết là sẽ hết đau ạ.

- Ok, vậy giao trọng trách này cho cậu.

- Dạ vâng. Tí em qua ứng tiền công tác phí rồi đi luôn anh nhé.

- Cậu định ứng bao nhiêu?

- Dạ khoảng 10 triệu ạ.

- Đậu má, nhiều thế?

- Anh ơi, giờ dịch vụ ở Quất Lâm lên giá rồi, em mới đi em biết mà, không như ngày trước anh em mình đi đâu.
Tôi vội vã trở về công ty lấy tiền tạm ứng để lên đường càng sớm càng tốt. Làm nghề phóng viên nó khổ thế đấy, vì độc giả, vì những bài báo nóng hổi theo sát dòng chảy thời sự nên người làm báo luôn phải vội vàng, tất bật. Lão sếp lúc giao tiền xong còn dặn dò mình là phải có clip cận cảnh quá trình tác nghiêp với chất lượng Full HD, nếu không hắn sẽ trừ tiền nhuận bút.

Về nhà thấy vợ đang cắm cúi ngồi bàn, chắc đang đọc sách, chăm chú quá nên không biết chồng về.

- Em ơi, anh về lấy quần áo rồi đi công tác luôn đây.

Vợ vẫn không ngẩng mặt lên mà vẫn gằm mặt xuống bàn.

- Em ơi, anh đi công tác đây.

- Trật tự! ĐKM, đang tính lô mà cứ léo nhéo bên tai, tính sắp ra đến nơi rồi thì ông về phá đám. Mà ông vừa nói cái gì? Đi công tác á?

- Ừ, đi ngay bây giờ đây. Gấp lắm rồi.

- VL nhỉ! Tòa soạn bên ông chết hết người rồi hay sao mà lại cử một thằng như ông đi ? Ông làm ở đó mấy năm rồi có thấy ông đi công tác bao éo giờ đâu.

- Thì tại trước giờ toàn mấy vụ nhỏ lẻ, giờ mới có vụ lớn nên mới cần đến người tài.

- Lớn là vụ gì?

- Một vụ tham nhũng hàng nghìn tỷ đồng cùng với các hoạt động mafia ozawa ngầm gây hậu quả nghiêm trọng của một quan chức cao cấp trung ương. Hiện hắn ta đang lẩn trốn ở Quất Lâm. Rất nhiều người xin đi vụ này nhưng sếp chỉ tin tưởng vào năng lực của anh nên…

- Thôi thôi, gió nhiều vkl, ông biến nhanh đi cho tôi tính nốt con lô.

Vậy là tôi khoác ba lô đi bộ ra ngoài đầu đường bắt xe khách. Hình ảnh của tôi lúc này trông thật giống với hình ảnh anh lính cụ hồ xưa khoác ba lô ra trận, nó đẹp và thiêng liêng lắm. Cũng đúng thôi, nhà báo cũng là chiến sĩ trên mặt trận chống tệ nạn, với vũ khí là ngòi bút, và trong trường hợp của tôi bây giờ, vũ khí không chỉ là ngòi bút mà còn là cả cây súng nữa, súng ngắn thôi, không vắt lên vai mà giấu kĩ trong quần. Không có nó thì có mà tác nghiệp bằng chân tay miệng à. Người lính xưa ra trận với quyết tâm diệt sạch giặc thù, còn tôi nay ra trận với quyết tâm check hết hàng của bọn cave Quất Lâm.
Thấycó khách đợi, thằng phụ xe đã đon đả chào mời:

- Quất Lâm không anh ơi? Lên xe đi anh, xe giường ngồi chất lượng cao, ngồi cả ngày cũng không sao.

Tôi lên xe và ngồi ghế gần cuối. Phía trước tôi 2 ghế là một em gái trông khá nuột, tóc buộc cao, da dẻ hồng hào, ngực đầy như hai củ su hào. Lúc tôi đi qua đã thấy em ấy liếc nhìn tôi tình tứ rồi. Đúng là đồ con gái lẳng lơ, thấy zai đẹp là ướt nhèm nhẹp. Nói là nói thế thôi chứ có gái đẹp nhìn mình ai mà chẳng sướng. Vậy nên tôi không thể rời mắt khỏi em kể từ lúc lên xe. Em thì hình như cũng biết là tôi đang nhìn em hay sao ý, mà thỉnh thoảng em giả vờ ngó lơ, quay ngang quay ngửa để liếc trộm tôi. Rồi tôi thấy em lấy gương ra soi, nhưng không phải soi em mà là soi tôi, 2 con mắt của tôi với 2 con mắt của em trong gương cứ dính vào nhau đắm đuối.

Tôi đoán con này phê tôi lắm rồi, nếu không nó đâu phải soi trộm tôi như thế. Nói như cụ Nguyễn Du thì là:

“Tình trong như đã mặt ngoài còn e
Bên trong nước chảy tóe loe
Bên ngoài giả bộ im re ngượng ngùng”

Cơ hội trời cho thế này không thể bỏ lỡ được. Tôi liền lấy bút ra, xé một mảnh giấy nhỏ rồi nắn nót ghi vài dòng:

“Em à. Sao nhìn anh đắm đuối thế? Thích anh rồi phải không? Anh cũng thích em lắm. Nếu em đồng ý làm bạn gái anh thì chỉ cần viết “OK” vào tờ giấy này rồi gửi lại cho anh. Còn không, hãy vò nát nó và ném qua cửa sổ giống như em vò nát trái tim anh”.

Viết xong, tôi nhờ ông cụ ngồi trước chuyển cho em. Em nhận mảnh giấy thì ngạc nhiên lắm và quay lại nhìn tôi. Ôi, tôi đến chết đuối trong đôi mắt ấy thôi. Rồi tôi thấy em đọc chăm chú mảnh giấy, em mỉm cười. Tôi chỉ sợ em sẽ vò luôn mảnh giấy và quăng ra ngoài nhưng thật may, em chầm chậm lấy bút ra, mỗi nét bút em đưa trên tờ giấy giống như mỗi cái mơn trớn âu yếm khiến người tôi như bủn rủn, rã rời. Ôi, ngon rồi, tạ ơn trời, có hàng ngon xơi rồi. Nhận mảnh giấy em chuyển lại, tôi run run, hồi hộp như lần đầu giao hợp. Tôi đọc như nuốt từng chữ một:

“Anh ơi, cái cửa sổ này bị kẹt rồi, em không mở được”

Đậu má con điên, làm ông tưởng bở. Nó nỡ từ chối phũ phàng tình cảm chân thành của mình như vậy sao? Không cam tâm, tôi lại viết tiếp:

- “Sao lại như vậy hả em? Anh thấy em nhìn anh rất đắm đuối mà?”

Em ấy trả lời:

- “Tại em thấy anh rất giống với diễn viên chính trong bộ phim mà em rất thích nên em nhìn thôi”

- “Phim gì vậy em?”

- “Kinh Kông anh ạ”

Tôi tức tối vò nát tờ giấy và ném ra ngoài cửa sổ. Tổ sư bà nó, hóa ra nó nhìn mình nãy giờ không phải vì mình đẹp zai hay quyến rũ mà nó nhìn mình giống như nhìn một con Kinh Kông. Thật khốn nạn.
Thấy thái độ của tôi như thế, ông cụ ngồi trước mới hỏi han:

- Cậu vừa bị gái sỉ nhục hả?

- Sao cụ biết ạ?

- Thì tôi bị nhiều rồi, nên nhìn cậu tôi biết ngay. Thế cậu xuống Quất Lâm chơi à?

- Dạ không, con đi công tác ạ.

- Lại chém, xuống Quất Lâm thì chỉ có đi quất phò chứ công tác mẹ gì.

- Dạ, đúng là không gì qua mắt được cụ. Thế cụ xuống Quất Lâm thăm con cháu à?

- Không. Tôi cũng đi quất phò.

- Trời, cụ đi thế này không sợ cụ bà biết à?

- Đâu có, bà ấy cho tiền tôi đi quất phò mà. Bà ấy dạo này sức khỏe yếu, lại thêm huyết áp cao, không dám cho tôi làm, sợ đang làm đột quỵ thì toi, nên bà ấy cho tiền tôi đi Quất Lâm để khỏi đòi quất bà ấy.

- À, ra vậy.

***

Chiếc xe leo dốc xả khói đen sì kèm theo tiếng động cơ ầm ì đầy mệt nhọc. Nó men theo con đường nhỏ ngoằn nghoèo, một bên là sóng biển rì rào, một bên là những cái lều nhỏ san sát với những em gái ăn mặc hở hang tươi mát ngực to như cái bát. Tôi hít một hơi thật sâu để cảm nhận cái vị mặn mòi của biển theo gió đưa vào, cả vị son phấn nồng nồng, ngai ngái bay ra từ mấy em cave đang đón khách. Tất cả quyện vào nhau thành một mùi đặc trưng của Quất Lâm, như mời gọi và níu kéo du khách dừng chân hưởng lạc.

- Cho xuống đây nhé bác tài ơi!!!!

Chiếc xe chầm chậm dừng lại và người chiến sĩ oai phong bước xuống. Cuộc chiến trước mắt sẽ rất cam go đây bởi quân địch quá đông và hung hãn, thấy anh, chúng đang nhao tới như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tôi khoác ba lô chầm chậm tiến về phía mấy cái lều lụp xụp nhưng có rất nhiều em váy ngắn và nhìn có vẻ xinh xắn đang vẫy vẫy. Thấy tôi, các em ấy ùa ra xúm xít làm tôi có cảm giác mình như là một nam ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của K-bóp, còn các em là những fan hâm mộ chân chính, chỉ khác có một điều là không thấy các em đưa giấy hay đưa ngực ra xin chữ ký. Thôi thì lát vào trong các em cởi quần ra anh sẽ dùng chym ký trực tiếp lên vậy.

Các nhà lán ở đây được xây dựng theo phong cách kiến trúc tạm bợ với tiêu chí kín đáo là chính, không cần cửa sổ. Gần cửa chính có một bà chị khoảng 50 tuổi ngồi ở cái ghế băng dài cũ kỹ cạnh cái bàn nhựa, bên trên là cái ấm trà và mấy cái chén cáu bẩn, chắc đã lâu không có người uống. Cũng đúng, các ông vào đây thì ông nào cũng vội vội vàng vàng vào trong chiến đấu, rỗi hơi hay sao mà ngồi đây uống nước. Thấy tôi bước vào, bà chị U50 đã đon đả chào mời:

- Ngồi xuống đây chú, chú quả là có con mắt tinh đời, chọn quán chị là chuẩn và xịn nhất ở khu này đấy. Này nhé, gái trẻ, yêu nghề, giá cả cạnh tranh, phục vụ tận tình, hiến dâng hết mình.

- Dạ, thế mấy em này đều là nhân viên quán chị hả?

- Ừ, mấy đứa đó đều con nhà lành hết đấy. Thích đứa nào thì chọn đi, rồi đưa nhau vào trong động phòng luôn, giá cả khỏi phải lăn tăn.

- Nói thật với chị, chị đừng giận, em chẳng ưng đứa nào ở đây cả. Chị có đứa nào ngon lành và mới nhất thì gọi đến đây cho em.

- Chú đúng là kén ăn, hàng vậy còn không ưng. Nhưng không sao, yêu cầu của chú chị sẽ đáp ứng được, có điều là giá hơi chát đấy.

- Đậu má, đừng có lăn tăn chuyện giá cả với em, em tự ái đấy.

- Ok, chú đợi chị tí, chị gọi hàng về cho chú ngay đây.

Trong lúc đợi mụ chủ quán gọi hàng xịn về, tôi quay ghế ngồi hướng ra biển. Từng con gió mang theo vị mằn mặn của biển khơi táp thẳng vào mặt tôi mát rượi nhưng vẫn có chút gì đó gờn gợn. Tôi cứ ngắm mãi những con sóng lăn tăn đang say sưa đuổi nhau và tự hỏi không biết mỗi ngày có bao nhiêu con sóng xô bờ? Và cũng không rõ mỗi ngày có bao nhiêu thằng đàn ông ghé về đây tìm lạc thú xác thịt. Sóng ngàn năm vẫn tìm bờ giống như đàn ông vẫn muôn đời tìm gái, để rồi khi chúng gặp nhau, chúng vồ vập, vội vàng xoắn vào nhau, rồi bọt xủi lên bờ cát, rồi tan mau như chưa từng gặp nhau.

Đang chìm đắm trong những miên man suy tư, chợt một giọng ồm


Bài liên quan


Về tác giả
Tác giả : hoàng bằng
Trang cá nhân: Bằng HV
Gửi tin nhắn