Cho tôi xin một vé đi Quất Lâm (P1)

Ngày đăng: 25/03/2015 - 13:49

Xin tự giới thiệu, mình là phóng viên của Tạp chí Lẩu xoài xanh chấm ớt. Mình đi làm không phải vì tiền, bởi vì nhà vợ mình giàu lắm, thích tiêu gì cứ xin vợ, lúc vợ hết thì bảo vợ về xin ông bà già vợ. Cuộc sống của mình sung túc, đầy đủ, nhàn nhã và thanh thản lắm, mỗi tội hơi nhục tí. Nói thật nhé, nhục thế chứ nhục nữa mình vẫn chịu được, chứ đi viết bài vất vả, lăn lộn vào mấy chỗ nguy hiểm để săn tin, săn bài rồi cuối cùng nhận mấy đồng nhuận bút còm cõi, mình không chịu nổi.

Nói chả đâu xa, thằng phóng viên của tạp chí mình đấy thôi, mới về, còn trẻ nên hăng săn tin, săn ảnh lắm. Hôm ấy nó đang làm cái phóng sự về tệ nạn tiêm chích ma túy, nó lén lút đi theo bọn nghiện về tận hang ổ của chúng nó. Đang cúi khom khom định chụp ảnh thì có thằng nghiện đằng sau nó cầm cái kim tiêm cắm phập phát vào đít. Cái kim thằng đó vừa chích xong còn dính máu. Rồi chúng nó hò nhau cướp máy ảnh, cướp ví, điện thoại, rồi mua dầu ăn về thông ass luôn. Giờ thằng phóng viên đó đang bị SIDA hay AIDS gì đó, giai đoạn cuối rồi, mụn nhọt đầy người.

Mà nói thật, cái nghiệp phóng viên này ngày xưa cũng không phải do mình chọn mà tất cả đều do ông bà già ép mình. Còn nhớ, hồi ấy, sau khi chật vật tốt nghiệp cấp 3 với số điểm vừa đủ (mình thi 6 môn được 15 điểm cộng với 15 điểm ông già đút tiền xin cho là vừa đỗ), ông già mới gọi mình lại và hỏi:

- Đấy, tao nuôi mày từ bé đến giờ, cho ăn học đàng hoàng, giờ tốt nghiệp rồi mày tính sao? Mày có kế hoạch gì cho tương lai?

- Dạ, con định đi phượt Đồ Sơn khoảng 1 tuần, sau đó về sẽ đi nghỉ mát ở Quất Lâm khoảng 1 tháng.

- Đậu má mày chứ, ý tao hỏi là mày định thi đại học gì? Định chọn nghề gì?

- Bố ơi, con thi tốt nghiệp còn thiếu mười mấy điểm, bố nghĩ con thi đại học được sao?

- Ừ, mày nói tao thấy cũng phải. Nhưng, không học thì sau này chỉ có nghề chổng mông cho nó đâm cọc vào thôi con ạ. Phải học thì đời mới bớt nhọc. Đi, đi theo tao, đi mau.

- Đi đâu bố?

- Cứ đi rồi biết.

Thế rồi bố đưa tôi đến nhà một thầy chuyên về tướng pháp, nhân tướng học, dâm thủy học, à nhầm, phong thủy học. Nghe bố nói thì ông thầy này nhìn người sẽ đoán được vận, sẽ biết người đó hợp với cái gì, nên làm nghề gì, nên học cái gì.
Lúc ông già đưa tôi vào gặp thầy, vừa nhìn thấy tôi, thầy đã trợn mắt rồi chắp tay niệm phật.

- Ôi, thiện tai, thiện tai, thí chủ có cậu con trai như thế này đúng là bách nhục, bách nhục.

- Dạ, sao thầy lại nói thế ạ? – Bố tôi hỏi với giọng lo lắng.

- Nhìn mặt tiểu tử này thì thấy đây là kẻ học hành thì hời hợt, ham đi phượt, ham phò ***, thích lừa tình, lừa tiền con gái nhà lành. Ôi, tội lỗi, tội lỗi.

- Dạ, vậy giờ phải sao hả thầy? Con định cho nó đi thi đại học, nhưng chưa biết ngành nào phù hợp, thầy có thể chỉ giúp được không ạ?

- Đậu má, thí chủ đùa thầy đấy à? Có chịu học hành éo gì đâu mà đòi thi đại học. Thiện tai, thiện tai.

- Thi cử thì không quan trọng, con sẽ chạy tiền, thầy cứ cho con một ngành nào phù hợp với mệnh, với số của cháu nó ạ.

- Thế thì cho nó thi vào trường Nông nghiệp, khoa chăn rau đi.

- Ngành đó có hót không thầy? Ra trường có dễ xin việc không?

- Hót, thí chủ không thấy bây giờ nông dân nhiều nhan nhản ra à? Đâu đâu cũng thấy nông dân. Nhưng có điều...

- Dạ sao hả thầy?

- Với tiểu tử này, phải để cho tự lực thi cử, chứ nếu thí chủ cứ xin xỏ với đút lót tiền chạy điểm thì tiểu tử này không bao giờ khá được.

- Ý thầy là con cứ để tự nó thi ạ? Thế thì sao nó đỗ đại học được. Hay con cho nó thi cao đẳng, trung cấp được không thầy?

- A di đà phật, cao đẳng, trung cấp vẫn quá sức với tiểu tử này, không thi được đâu.

- Vậy là hết cách hả thầy?

- Còn, cách cuối cùng.

- Là gì ạ?

- Cho đi du học.

- Sao lại thế hả thầy?

- Thì thí chủ thấy đó, mấy nhà giàu có con học dốt quá, trong nước không đào tạo nổi họ đều gửi ra nước ngoài du học. Trình độ giáo dục Việt Nam còn yếu kém, không đào tạo nổi những học sinh có chỉ số ngu quá cao, nên phải gửi ra nước ngoài, những nước có nền giáo dục hiện đại, tiên tiến.

Được lời thầy, ông già tôi sáng mắt ra và tức tốc bắt tôi đi du học. Rồi sau đó ông xin cho tôi vào làm phóng viên của Tạp chí Lẩu xoài xanh chấm ớt như hiện nay. Để rồi giờ cuộc đời tôi đi làm như đi chơi thế này.

Sáng hôm ấy, đang ngồi đánh cờ với mấy bác xe ôm thì có điện thoại của tổng biên tập gọi:

- Alo, anh gọi em ạ!

- Cậu đang ở đâu đấy?

- Dạ, em đang ở bệnh viện phụ sản.

- Sao? Ai bị làm sao mà phải đi phụ sản?

- Dạ, bà ngoại em ạ.

- Bà bị sao?

- Dạ, thoái hóa đốt sống đít anh ạ.

- Sao mà bị cái bệnh đó?

- Chắc tại xay lúa nhiều.

- Thế à, tiếc quá, đang định cử cậu đi làm bài phóng sự thực tế về tệ nạn mại dâm ở Quất Lâm mà cậu lại bận. Thôi, để tôi cử người khác vậy. Cậu cứ ở viện chăm sóc bà ngoại nhé.

- Dạ, từ từ đã anh, anh vừa nói gì ạ? Đi công tác Quất Lâm ạ?

- Ừ đúng, dạo này vấn đề mại dâm ở đó đang nóng bỏng, nên tạp chí ta cần một phóng sự thực tế về chủ đề đó để câu khách.

- Dạ, nếu vì sự phát triển của tạp chí thì em sẽ cố gắng thu xếp đi ngay ạ. Cái nghề của mình đôi khi phải hi sinh hạnh phúc của bản thân và gia đình để mang đến cho độc giả những thông tin nóng và chính xác nhất, bất chấp hiểm nguy anh ạ.

- Nhưng còn bà ngoại thì sao?

- Dạ không sao ạ. Bác sĩ tiêm rồi, bảo là chỉ cần nằm liệt giường từ giờ đến lúc chết là sẽ hết đau ạ.

- Ok, vậy giao trọng trách này cho cậu.

- Dạ vâng. Tí em qua ứng tiền công tác phí rồi đi luôn anh nhé.

- Cậu định ứng bao nhiêu?

- Dạ khoảng 10 triệu ạ.

- Đậu má, nhiều thế?

- Anh ơi, giờ dịch vụ ở Quất Lâm lên giá rồi, em mới đi em biết mà, không như ngày trước anh em mình đi đâu.
Tôi vội vã trở về công ty lấy tiền tạm ứng để lên đường càng sớm càng tốt. Làm nghề phóng viên nó khổ thế đấy, vì độc giả, vì những bài báo nóng hổi theo sát dòng chảy thời sự nên người làm báo luôn phải vội vàng, tất bật. Lão sếp lúc giao tiền xong còn dặn dò mình là phải có clip cận cảnh quá trình tác nghiêp với chất lượng Full HD, nếu không hắn sẽ trừ tiền nhuận bút.

Về nhà thấy v